Bộ truyện nhỏ này mình đã viết từ cách đây 3 năm, khi Yu-Gi-Oh! Arc-V vừa mới kết thúc. Có lẽ không phải mỗi mình mình mà chắc chắn vẫn sẽ còn khá nhiều bạn cảm thấy không vừa lòng với cái kết của phần phim này, vì theo mình nó được viết ra giống như chỉ để cho có, không giải quyết được những vấn đề còn tồn tại lại của bộ phim, và cái kết giết đi 6/8 nhân vật chính (mặc dù 1 trong số đó chết cũng đáng thật) không bao giờ là một cái kết có thể coi là tốt được cả. Vậy nên, khi mình xem được cái duel script của Yugi1Noob trên YouTube, mình chợt nảy ra ý tưởng là phải viết lại một cái kết khác có thể sẽ tốt hơn cho bộ phim này.
Bản gốc mà mình viết bằng tiếng Anh đã được đăng trên fanfiction.net từ khá lâu, nhưng có vẻ fandom của Yu-Gi-Oh ở trên đó khá ít nên cũng không thấy có nhiều người đọc và bình luận. Đã lâu rồi cũng đã có nhiều người đề nghị mình dịch nó ra tiếng Việt, nhưng với khả năng văn học có hạn, mình cũng ngần ngại không muốn làm. Nhưng bây giờ thì mình tự tin là đã có đủ khả năng để chuyển nó sang tiếng Việt cho mọi người được rồi!
Câu chuyện bắt đầu từ một cái twist: Nếu như trong trận đấu với các Lancer, Zarc không sử dụng Astrograph Sorcerer để triệu hồi Supreme King Z-ARC, mà thay vào đó, sử dụng một quái thú Pendulum khác rất quen thuộc với các bạn chơi Pendulum Magician đó là Chronograph Sorcerer, thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Mời các bạn đến với chương đầu tiên của Beyond History and Dimensions!
Disclaimer: Mình không sở hữu bất cứ thứ gì thuộc về Yu-Gi-Oh!; bản quyền anime và trò chơi thuộc về thầy Takahashi, Studio Gallop và Shueisha. Duel script của fanfic này thuộc về Yugi1Noob; thứ duy nhất mà mình sở hữu chỉ có giọng văn và cách viết văn của mình thôi ^_^
*****
CHƯƠNG 1: NHỮNG BÀI THỦ HUYỀN THOẠI
Thứ nguyên
Khởi đầu. Quê nhà của Akaba Leo, Zarc và Ray. Thứ nguyên duy nhất mà các bài thủ
có thể làm chủ tất cả mọi hình thức triệu hồi Extra Deck. Và cũng là nguồn gốc
của cái thảm họa đã xé toang nó thành bốn Thứ nguyên, và là thứ mà Akaba Leo
đang cố gắng một cách tuyệt vọng để khôi phục cùng với Ray, con gái của mình.
Và không có
nhiều người biết rằng đây cũng là quê hương của những huyền thoại.
*****
“Ta khởi động
năng lực đặc biệt của Chronograph Sorcerer! Ta có thể hiến tế lá bài này và loại
bỏ Starving Venom Fusion Dragon, Dark Rebellion Xyz Dragon, Clear Wing Synchro
Dragon và Odd-Eyes Pendulum Dragon khỏi Main Deck và Extra Deck của ta để triệu
hồi bản thân ta từ Extra Deck!”
Ánh mắt các
Lancers giờ chỉ còn đầy sự sợ hãi khi cái bóng khổng lồ của con rồng từ từ xuất
hiện trong bóng tối đen kịt.
“Chronograph
Sorcerer, kẻ thống trị thời gian! Với sức mạnh của ngươi, hãy hòa trộn không thời
gian làm một và hợp nhất khát vọng của chúng ta! Kẻ khống chế Tứ Thiên Long,
con rồng siêu hạng thống trị Thứ nguyên Khởi đầu, hãy trở thành một với ta!
INTEGRATION SUMMON!”
*****
Từng người,
từng người một, các Lancers lần lượt ngã xuống dưới sức mạnh tàn bạo của
Supreme King Z-ARC. Ngay cả Akaba Reiji, bậc thầy nổi tiếng với khả năng làm chủ
tất cả mọi loại hình triệu hồi, kể cả Pendulum Summon, cũng chẳng làm được gì
hơn ngoài việc để lại mấy vết xước nhỏ trên mình tên bài thủ quái vật.
“Mẹ kiếp!
Chẳng lẽ chúng ta không thể làm được gì hơn nữa à?” Sawatari Shingo giận dữ đấm
mạnh xuống nền đất cứng trong tuyệt vọng.
“Giá mà
chúng ta có thể đánh thức được linh hồn Yuya đang ngủ say bên trong Zarc…”
Shiun’in Sora nhìn con rồng khổng lồ đang phủ cái bóng đáng sợ của nó xuống đầu
họ với một ánh mắt vừa kinh hoàng vừa có phần kính nể. “Nhưng giờ thì chẳng ai
có thể cản được hắn nữa rồi… nếu hắn đã như vậy…”
“Xin lỗi mọi
người…” Giáo sư Akaba Leo quỳ sụp xuống đất trong hối hận và đau đớn. “Giá như
ta không ích kỷ như vậy… giá như ta không cố gắng nhập các Thứ nguyên lại làm một
chỉ để hồi sinh lại con gái ta…”
Kể cả
Kurosaki Shun, kẻ tràn ngập lòng hận thù với vị Giáo sư vì đã hủy diệt thứ
nguyên quê nhà mình cũng không khỏi cảm thấy tội nghiệp cho ông già đang sụp dưới
đất mà khóc lặng lẽ khi nhìn thấy cảnh hủy diệt đang bày ra trước mắt.
“Thôi, có hối
hận thì giờ cũng đã muộn rồi,” hắn nói, liếc ông già họ Akaba dưới chân mình.
“Tất cả chúng ta đều thua cả rồi. Chẳng có gì có thể ngăn Zarc hủy diệt toàn bộ
các thứ nguyên nữa. Ít nhất thì ngươi vẫn còn biết điều mình làm là sai đấy.”
“…có lẽ… mọi
chuyện sẽ còn tệ hơn thế nữa cơ.”
Lần này thì
tất cả mọi người đều quay về phía Leo, người vừa thốt ra mấy câu não nề đó. Vị
giáo sư thở dài nặng nề.
“Trước đây,
lần đầu tiên khi Zarc bị phân tách và Thứ nguyên Khởi đầu bị xé toạc thành bốn
Thứ nguyên, hắn đã sử dụng Astrograph Sorcerer, hiện thân của không gian, để hợp
nhất bản thân mình với Tứ Thiên Long tạo ra Supreme King Z-ARC. Nhưng giờ đây,
hắn lại sử dụng Chronograph Sorcerer, hiện thân của thời gian…”
Hai mắt
Akaba Reiji trợn trừng lên trong kinh hãi. “Có nghĩa là…”
Leo gật đầu.
“Đúng vậy. Toàn bộ dòng thời gian có thể sẽ bị nén vào một điểm, đồng nghĩa với
việc… toàn bộ thực tại này sẽ bị hủy diệt.”
Ngay khi
Giáo sư vừa dứt lời, không gian quanh họ bắt đầu bị vặn xoắn lại.
*****
Giáo sư
Fudo Yusei đang làm việc cật lực với một phần mềm điều khiển mới cho chiếc xe
yêu quý của mình. Đây là một chương trình cho phép D-Wheel khai thác tối đa sức
mạnh của hệ thống Momentum kiểu mới mà anh cùng các cộng sự đã phát triển sau
khi đánh bại Z-ONE và bảo vệ thành phố Neo Domino khỏi sự hủy diệt, đưa thế giới
vào một kỷ nguyên Dueling mới.
Rời mắt khỏi
màn hình, anh thở dài một cái và đứng dậy khỏi ghế. Bất cứ lúc nào nhìn vào lá
bài Stardust Dragon đang nằm trên đầu bộ bài của mình, những ký ức đẹp đẽ về những
ngày tháng chiến đấu bên đội 5D’s lại ùa về trong tâm trí anh. Giờ nhiệm vụ của
họ đã hoàn thành; kể cả dấu ấn của Crimson Dragon cũng đã rời bỏ họ, những
thành viên của đội 5D’s giờ đã hoàn toàn được tự do để theo đuổi giấc mơ của
chính mình…
Đột nhiên…
Chuyện gì vừa xảy ra thế nhỉ? Mình cảm thấy một
luồng năng lượng đột nhiên xuất hiện quanh thành phố… nhưng nó là cái gì mới được…?
Cảm thấy có
gì đó không ổn, anh đội mũ bảo hiểm, nhảy lên xe và đang chuẩn bị phóng đi thì
cảm thấy không gian quanh mình bắt đầu xoắn lại.
*****
Muto Yugi
đang ngồi ở bàn học, suy nghĩ về những chiến thuật mà cậu định sử dụng cho giải
đấu tiếp theo được tổ chức bởi Kaiba Seto cùng với chiến hữu của mình, linh hồn
của vị Pharaoh vô danh đã bị mất đi ký ức và đang trong hành trình tìm kiếm lại
chúng cùng với con đường để trở về thế giới bên kia an nghỉ.
Nhưng giờ
thì dẹp cái vụ đó qua một bên đã; trò chơi bài của trẻ con này mới là thứ quan
trọng hơn.
‘Tớ nghĩ
đây mới là lựa chọn tốt hơn đó, chiến hữu,’ Yugi bóng tối hất đầu về phía một lá bài nằm trên bàn, Archfiend of
Gilfer. ‘Ai mà biết được khi nào chúng ta sẽ phải đối mặt với thứ gì đó có sức
tấn công quá cao mà chúng ta cần phải giảm xuống để đánh bại đâu?’
“Ừ, thì
cũng có lý, nhưng mà…”
Và không
gian quanh họ bắt đầu xoắn lại.
“Chuyện gì
thế này?!”
*****
“Em có cảm
thấy không, Yubel?”
‘Có. Cảm
giác cứ như lần cuối chúng ta đối đầu với Darkness ấy… nhưng… nó có vẻ còn tà
ác hơn, còn độc địa hơn… cứ như thể thời gian sắp sửa sụp đổ quanh chúng ta vậy.’
Và không
gian quanh Yuki Judai và Yubel bắt đầu xoắn lại.
*****
‘Yuma. Tôi
cảm thấy có gì đó sắp tới. Một thứ gì đó khủng khiếp lắm.’
Tsukumo
Yuma chớp mắt ngạc nhiên khi thấy Astral. “Sao thế, Astral? Không phải cậu đang
chuẩn bị cho trận đấu cuối cùng của chúng ta à? Cậu đang làm gì ở ngoài Chìa
khóa Đế vương thế?”
‘Giờ không
phải là lúc để nghĩ đến chuyện đó,’ Astral trả
lời với giọng nghiêm trọng. ‘Tôi cảm thấy… dường như… có sự chấn động gì
đó trong không thời gian…’
Điều mà bài
thủ tới từ không gian khác nói ngay lập tức trở thành sự thật, vì ngay sau khi
cậu ta vừa dứt lời, không gian quanh họ bắt đầu bị xoắn lại.
“Vậy là
chúng ta sẽ phải chiến đấu bên nhau thêm một lần nữa rồi, nhỉ…”
*****
Khi Yusei mở
được mắt, anh thấy mình đang rơi.
Vị giáo sư
thấy mình đã xuất hiện ở một khoảng không được tạo nên bởi… không gì cả. Gần
như chẳng có gì ở đó, ngoại trừ mấy tòa nhà nằm rải rác trôi nổi giữa một vùng
đen đặc. Có người đứng trên đó, và từ xa, anh có thể thấy hình dạng của một con
rồng đen khổng lồ, nhưng chỉ mới chớp mắt một cái thôi, cái bóng vĩ đại đó đã
biến mất khỏi tầm mắt.
Cái gì thế…?
Anh vặn mạnh
tay ga, và một đôi cánh phượng hoàng đỏ rực xòe ra từ dưới bánh chiếc D-Wheel. Sau
trận đấu quyết định tại Ark Cradle, bộ phận nâng cấp mà Aporia đã để lại cho
anh vẫn còn hoạt động tốt. Rú mạnh ga, chiếc D-Wheel đỏ rực phóng vọt về phía
trước, xuyên qua không gian trống rỗng, hướng về phía mà anh vừa mới thấy con rồng.
*****
“Giờ bọn
sâu bọ Lancers các ngươi đã bị đánh bại rồi thì…” Zarc, giờ đã trở lại hình dạng
giống người, giơ tay lên không, “…đã đến lúc để vũ trụ này, thực tại này… phải
biến mất!”
Không còn
làm được gì nữa, các Lancers chỉ có thể trừng mắt nhìn Zarc, kẻ sắp xóa sổ cả
vũ trụ này trong tuyệt vọng, với niềm hy vọng mong manh là cái nhìn của họ có
thể bằng cách nào đó đốt cháy được tên quái vật kia… nhưng…
“Ta sẽ
không để ngươi làm vậy đâu!”
Chiếc
D-Wheel màu trắng và đỏ trượt một đường dài vào giữa Zarc và đội Lancers; cả
hai bên đều quá ngạc nhiên đến mức không thể nhúc nhích nổi một cơ bắp. Cặp mắt
vàng ệch của Zarc cau lại.
“Ngươi…”
“Gã này là
ai thế? Hắn từ đâu mà ra vậy?” Sawatari hỏi, nhưng có vẻ chẳng ai trong đội
Lancers có thể trả lời được câu hỏi đó.
Ngoại trừ
Akaba Leo. Cặp mắt lão mở bừng ra với niềm hy vọng đột nhiên rực sáng.
“Người đó…
không thể nào… đó… đó là Fudo Yusei! Bài thủ huyền thoại đã bảo vệ thành phố
Neo Domino khỏi sự hủy diệt… nhưng sao anh ta có thể còn sống mà vẫn trẻ thế
này được…?!”
“Cậu ta đến
từ Neo Domino hả?” Jack truy xét. “Nhưng nếu cậu ta nổi tiếng như vậy thì làm
sao ta lại không biết được?”
Leo lắc đầu.
“Anh ta đến từ thành phố Neo Domino của Thứ nguyên Khởi đầu… nhưng nếu đây thực
sự là anh ta, thì chúng ta vẫn còn có hy vọng! Có lẽ…”
Ở phía bên
kia, Zarc đang cười hô hố. “Giờ thì ta nhớ ra rồi… Ngươi chính là kẻ mà người
ta gọi là Ngôi sao của Neo Domino, Đấng cứu thế Ánh sáng, Signer huyền thoại… đấy
chứ gì? Nhưng thế thì đã sao chứ? Đứng trước một vị thần như ta, ngươi chẳng là
cái thá gì cả!”
Như để biểu
diễn, con quái vật lại giơ tay lên. Sấm sét giáng xuống ngay trước mặt Yusei,
phá hủy tòa nhà mà họ đang đứng, quẳng những người trên đó vào bóng đêm đen tối.
“Không!”
Yusei hét lên, rú mạnh ga chiếc D-Wheel của mình, nhưng anh biết mình không thể
nào cứu hết nổi tất cả mọi người được. Và anh thở phào nhẹ nhõm khi thấy những
bài thủ triệu hồi ra quái thú từ Duel Disk của họ và bằng cách nào đó bám được
vào chúng để thoát thân.
“Đã thấy
chưa, Fudo Yusei?” Zarc chỉ vào mặt Yusei và cười, tiếng cười thật là điên dại
và độc ác. “Ngươi chỉ là một thứ phế tích cổ đại mà thôi; ngươi chẳng là cái
thá gì trước sức mạnh của Zarc cả!”
Hai bàn tay
Yusei siết chặt tay lái. Chưa bao giờ anh cảm thấy mình phẫn nộ như lúc này.
“Zarc! Ta
thách đấu với ngươi! Ta sẽ không để cho ngươi muốn làm gì thì làm đâu!”
Zarc vẫn cười
hềnh hệch. “Hả? Ngươi thách đấu với
ta ấy à? Ngươi chẳng có cơ hội nào đâu, nhưng nếu ngươi đã muốn chết đến thế
thì…”
“Vậy thì để
chúng ta tham gia cùng cho cân nhé?”
Zarc, Yusei
và tất cả mọi người không hẹn mà cùng quay đầu về phía phát ra tiếng nói. Đứng
trên nóc một tòa nhà khác ở phía xa là ba bóng người khác. Và mắt Yusei sáng bừng
lên khi nhận ra họ là ai.
“Đó là… anh
Yugi và anh Judai! Và… một người nữa mà tôi không biết.”
“Lâu lắm
không gặp nhỉ, Yusei,” Yugi cười đáp lại.
Judai chỉ
tay về phía Zarc. “Ngươi chắc hẳn là kẻ đã gây ra tất cả những điều này! Bọn ta
sẽ không để ngươi hủy diệt nơi này thêm nữa đâu!”
“Đúng thế!”
Yuma đấm tay vào không khí. “Ta không biết ngươi là ai, nhưng nhìn cảnh như thế
này khiến ta lại nhớ đến những gì mà chúng ta vừa mới phải trải qua! Ta sẽ
không để chuyện đó xảy ra đâu!”
Zarc cười
điên dại. “Các ngươi chắc chắn đã mất trí hết rồi, đám bài thủ vô địch của quá
khứ ạ… nhưng ta chấp nhận! Ta sẽ đạp bẹp các ngươi như một lũ gián dưới chân
ta!”
Hắn xòe đôi
cánh quái gở của mình ra và nhấc mình bay khỏi mặt đất, hướng về phía tòa nhà
mà Yugi, Judai và Yuma đang đứng. Hắn đáp xuống với một tiếng “thịch” nặng nề,
khiến cho sàn nhà nứt toác ra một mảng.
Duel Disk của
cả năm bài thủ cùng khởi động một lúc với một tiếng “XOẸT”, và một tiếng thét
rung động cả không gian bóng tối.
“DUEL!”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét