Như ad đã hứa, tối nay sẽ là chương cuối cùng của Beyond History and Dimensions! Khi đọc chương này, mọi người nhớ bật BGM lên để cảm nhận hết được không khí của turn cuối cùng này nha! Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!
Chương 6 – Passionate Duelists
(BGM: Passionate Duelists –
Yu-Gi-Oh! Duel Monsters: Original Soundtrack Duel I)
Vị Pharaoh vô danh nhìn lá bài mình vừa mới rút được và mỉm cười.
“Tớ đã bảo rồi mà, chiến hữu; rồi
đến một ngày nào đó lá bài này sẽ có ích mà.”
“Ừ. Dù sao thì, cũng chẳng có lá
bài nào là vô dụng trong bộ bài của chúng ta cả, nhỉ?”
“Đây sẽ là lượt đấu cuối cùng của
trận đấu này!” chàng Pharaoh vô danh tuyên bố. “Đầu tiên, ta sẽ đem Tasuke
Knight làm vật tế để triệu hồi Archfiend of Gilfer ở tư thế tấn công!”
“Archfiend… of Gilfer?” Sawatari chớp mắt. “Đợi đã, tôi có biết lá bài
này…”
“Đồ ngu!” Mặc dù đang vật vã trong đau đớn, Zarc vẫn có đủ sức để thét
lác. “Con quái thú vô dụng đó thì làm được gì chứ? Lại còn ở tư thế tấn công nữa!”
Nhưng mặc kệ lời nhạo báng của Zarc, Yugi bóng tối chỉ cười. “À, rồi
ngươi sẽ thấy.”
“Cạm bẫy, Panic Wave, khởi động!” Bên cạnh cậu, Yusei tuyên bố, kích hoạt
một lá bài cạm bẫy nữa mà anh đã úp sẵn trên bàn từ nãy giờ. “Với lá bài này,
ta có thể phá hủy Archfiend of Gilfer để vô hiệu hóa tác dụng của tất cả quái
thú nằm ngửa, cùng với ma pháp và cạm bẫy vĩnh viễn trên bàn cho đến khi lượt đấu
này kết thúc!”
Hai mắt Zarc trợn ngược lên. “Cái gì?!”
Trước vẻ mặt sững sờ của hắn, tất cả đàn rồng và lá bài cạm bẫy Supreme
Dance bắt đầu chuyển màu xám, cho thấy rằng chúng đã bị vô hiệu hóa năng lực
hoàn toàn. Và Zarc kinh hãi khi hắn thấy sức tấn công của Starving Venom tụt xuống
còn 2300.
“Chuyện gì xảy ra với con rồng của ta thế này?!” hắn thắc mắc trong cơn
sốc, và Yugi bóng tối mỉm cười.
“Năng lực đặc biệt của Archfiend of Gilfer! Khi nó được gửi từ trên sân
xuống mộ, ta có thể trang bị nó cho một quái thú ở trên sân, và quái thú đó sẽ
bị mất 500 điểm sức mạnh! Giờ thì bất cứ quái thú nào ở trên sân bọn ta cũng có
thể tiêu diệt được nó!”
“Kể cả có như vậy…” Zarc thều thào, “thì hai Supreme King Gate của ta
cũng không phải là ma pháp vĩnh viễn! Năng lực của chúng không thể bị vô hiệu
hóa!”
“À, đúng thế. Nhưng bây giờ thì chúng có thể bị phá hủy rồi.”
Zarc cứng người lại trước câu nói đó. “Cái…”
“Từ trên tay, ta kích hoạt ma pháp, Dark Magic Attack! Khi Dark Magician
có mặt trên sân, tất cả ma pháp và cạm bẫy của ngươi đều sẽ bị phá hủy!”
Dark Magician giương cao cây gậy. Ở đầu gậy, một khối cầu năng lượng đen
được hình thành, và vị pháp sư phóng nó về phía Zarc, tạo ra một vụ nổ khủng
khiếp, thổi bay cả Supreme Dance lẫn hai Pendulum Scale của Zarc.
“Giờ thì họ có thể triệt tiêu điểm gốc của Zarc rồi!” Edo kêu lên vui vẻ.
“Chưa hết đâu!” vị Pharaoh vô danh tiếp tục. “Giờ thì, từ trên tay, ta
khởi động lá bài ma pháp Dark Magic Curtain! Với lá bài này, ta có thể trả một
nửa điểm gốc của bọn ta để triệu hồi Dark Magician Girl từ bộ bài! Xuất hiện đi
nào, Dark Magician Girl!” (LP Yugi/Judai/Yusei/Yuma: 50)
Tấm màn đen u ám xuất hiện trên sân đấu của bốn vị anh hùng trong một
cơn gió. Nó mở bung ra, và từ bên trong, nàng pháp sư dễ thương xuất hiện. Nàng
nháy mắt, và tất cả đám đàn ông đang đứng trên sân, ngoại trừ Zarc và Yugi, tất
nhiên, đều cảm thấy mặt mình đỏ ửng lên không cách nào kiểm soát được.
“Khi Dark Magician và Dark Magician Girl cùng ở trên sân, ta có thể kích
hoạt ma pháp, Dark Magic Twin Burst!” Yugi bóng tối kết thúc khi đưa lá bài cuối
cùng trên tay vào Duel Disk. “Dark Magician sẽ được nhận sức tấn công của Dark
Magician Girl!”
“Có nghĩa là… sức tấn công lên đến 4500!” Sora vỗ tay. “Thừa sức tiêu diệt
Supreme King Z-ARC rồi!”
“Giờ thì, tấn công! Đã đến lúc để chúng ta cùng nhau tiêu diệt Zarc!”
Yugi tuyên bố. “Judai, cậu lên trước đi!”
“Vâng, anh Yugi! Cứ để tên này cho đệ!” Judai đấm tay vào không
khí. “Elemental HERO Neos, tấn công
Starving Venom! WRATH
OF NEOS!”
Vị HERO nhảy lên không trung với một tiếng thét rung động cả không khí.
Bàn tay anh tỏa sáng, và anh lao xuống con rồng cây ghê tởm với một nhát chém
thẳng vào đầu con vật. Bàn tay sắc nhọn chém xuyên qua cơ thể con rồng, cắt nó
làm đôi một cách gọn ghẽ. (LP Zarc: 1100)
“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁAAAAAAAAAAAAAA!!!” Zarc rú lên đau đớn, và cùng lúc đó, chiếc
vòng tay tương ứng với lá bài En Moon, chiếc vòng của Serena, bắt đầu tỏa sáng
rực rỡ.
“C… cái gì… KHÔNG!!!” Zarc kêu lên kinh hãi khi cơ thể của chính hắn
cũng bắt đầu tỏa sáng. Hai nguồn sáng cộng hưởng với nhau, cả hai cùng càng
ngày càng rực rỡ hơn, cho đến khi ánh sáng bao phủ khắp cả sân đấu. Bên trong
màn ánh sáng chói mắt, tiếng hú lạnh xương sống của Zarc có thể được nghe thấy
rõ hơn bao giờ hết.
Và khi ánh sáng mờ đi, trên sân đấu xuất hiện thêm một người nữa. Đó là…
“Không! Tại sao lại là hắn!” Edo kêu lên, Duel Disk của cậu bật lên ngay
lập tức sẵn sàng vào tư thế chiến đấu. Các Lancer khác cũng ngay lập tức khởi động
Duel Disk của chính mình, nhưng Yuri dường như chẳng thèm để ý gì đến họ cả. Hắn
chỉ nhìn xuống hai bàn tay mình, dường như cũng không thể tin nổi rằng mình đã
được hồi sinh.
“Giờ không phải là lúc đâu mọi người,” Đáng ngạc nhiên thay, người vừa
nói lại là Kaito. “Chúng ta sắp hoàn thành được mục tiêu của mình rồi; việc
tính sổ với hắn cứ để sau này đã.”
Trở lại với sân đấu, Zarc đã tương đối hồi phục lại được sau khi lãnh đủ
đòn tấn công đó. “Ngươi… nhưng đó là kết thúc tất cả mọi thứ ngươi có thể làm rồi!
Giờ Archfiend of Gilfer không còn trên sân nữa…”
Và hai mắt hắn tối sầm lại khi đến lượt Supreme King Dragon Clear Wing bị
giảm sức tấn công. “Cái gì…?! Nhưng… làm sao…?!”
“Ngươi nói đúng; giờ Archfiend of Gilfer không còn ở trên sân đấu nữa,”
Yugi bóng tối trả lời hắn với một nụ cười. “Khi quái thú được trang bị nó bị
tiêu diệt, thì bản thân nó cũng sẽ bị phá hủy theo. Nhưng khi nó bị phá hủy…”
“… nó có thể tự trang bị bản thân cho một quái thú khác trên sân đấu!” Nắm
tay phải của Sawatari đấm vào bàn tay trái. “Vậy có nghĩa là, chừng nào vẫn còn
quái thú trên sân của Zarc, thì tất cả quái thú của hắn đều sẽ bị giảm sức tấn
công!”
Tất cả mọi người quay lại nhìn Sawatari. Cậu nhăn mặt. “Gì chứ! Ít nhất
thì tôi vẫn còn nhớ được những gì đã học ở trường mà!”
“Đúng thế!” Yusei gật đầu. “Tiếp theo hãy để cho tôi, anh Yugi! Stardust
Dragon, tấn công Clear Wing! SHOOTING SONIC!”
Dấu ấn Signer của Yusei lóe sáng đỏ rực, và tia sáng từ Stardust Dragon
một lần nữa được phóng ra về phía Clear Wing giờ đã bị suy yếu. Lần này, đòn tấn
công đã đánh trúng mục tiêu, và con rồng đen tối bị bắn tan thành hàng triệu bụi
ánh sáng li ti trước khi biến mất. (LP Zarc: 600)
“GAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAHHHHHHHHHH!” Zarc lại một lần nữa rú lên khi sấm
sét xuyên qua người hắn với sự hủy diệt của con rồng. Và lần này, chiếc vòng của
Rin bắt đầu tỏa sáng. Với một ánh chớp chói mắt khác, lần này người xuất hiện
trên sân đấu là…
“Yugo!” Edo và Kaito cùng kêu lên một lúc.
“Cái… chuyện gì đang xảy ra thế…” cậu bé mới xuất hiện rên rỉ, hai tay
ôm lấy đầu. “Tôi chỉ nhớ là mình bị tên khốn Yuri đó hấp thụ… và…”
“Cậu đúng là đã bị hấp thụ đấy,” Leo trả lời. “Nhưng nhờ có các vị anh
hùng ở kia mà cậu đã được cứu thoát.”
“Đợi đã, cái gì…!” Yugo nhìn người đàn ông vừa mới trả lời mình trong
kinh hãi. “Không phải hắn là…!”
“Đúng, ông ta là Giáo sư Akaba đấy,” Reiji gật đầu trả lời thay. “Nhưng
giờ thì chuyện đó không còn quan trọng nữa rồi. Bây giờ thì trái tim mọi người
chỉ cùng hướng về một mục tiêu duy nhất, đó là tiêu diệt Zarc vĩnh viễn mà
thôi. Và có vẻ như chúng ta sắp làm được điều đó, nhờ có những vị bài thủ huyền
thoại từ quá khứ kia rồi.”
Anh chỉ về phía sân đấu, và Yugo trầm trồ khi thấy Stardust Dragon. “Trời…
đẹp quá…”
“Đến lượt em nhé, anh Yugi!” Yuma liếc về phía Vua trò chơi, và Yugi gật
đầu.
“Ừ, làm đi, Yuma!”
“Tiến lên, Utopia!” bài thủ sử dụng Xyz tuyên bố. “Tấn công Supreme King
Dragon Dark Rebellion! HOPE SWORD SLASH!”
Sức tấn công của Dark Rebellion bị giảm xuống còn 2000 bởi năng lực của
Gilfer ngay khi Utopia lao về phía nó, kiếm giương cao. Thanh kiếm tỏa sáng
vàng rực, và với một nhát chém không thương tiếc, con rồng đen cũng bị cắt làm
đôi. (LP Zarc: 100)
“KHÔNG!!! KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐƯỢC!!” Zarc gào thét khi chiếc vòng tay thứ
ba, chiếc vòng thuộc về Ruri, bắt đầu tỏa sáng. “CÁC NGƯƠI KHÔNG THỂ LÀM NHƯ THẾ
NÀY VỚI TA ĐƯỢC!”
“Có, bọn ta có thể! Và chúng ta sẽ làm điều đó ngay ở đây, ngay lúc này
đây!” Reira, hay chính xác hơn là Ray trong cơ thể Reira, giơ cao cánh tay của
mình. “Chúng ta sẽ không để cho ngươi làm hại người vô tội thêm nữa, Zarc!”
Ánh sáng chói mắt một lần nữa lại bao trùm không gian.
“Ư… mình ở đâu thế này…?” Yuto rên rỉ khi mở được mắt. Trả lời cậu là
Shun, người đang chìa tay ra trước mặt cậu với một nụ cười chưa bao giờ từng thấy
trên gương mặt.
“Chào mừng trở lại, Yuto.”
Cậu bé cũng mỉm cười đáp lại, và nắm lấy bàn tay đang chìa ra trước mắt.
“Tuyệt! Giờ chỉ còn lại mỗi Yuya thôi!” Gongenzaka phấn khích.
“Nhưng đợi đã… nếu như anh Yugi tiêu diệt Odd-Eyes bằng Dark Magician để
cứu Yuya, thì không phải Zarc vẫn còn sống à?” Sora thắc mắc. “Như vậy thì
chúng ta cũng đâu có thể tiêu diệt được hắn hoàn toàn!”
“Phải, phải! Đúng thế!” Zarc hú lên, bám víu lấy mẩu hy vọng cuối cùng
này. “Nếu như ngươi không thể tiêu diệt ta, thì ta sẽ không bao giờ bị đánh bại!
Ta sẽ trở lại, mạnh hơn bao giờ hết, và lần sau, sẽ chẳng có kẻ nào trong bọn
ngươi, kể cả bọn bài thủ huyền thoại ở quá khứ, có thể đánh bại được ta hết!
HAHAHAHA!”
Nhưng Yugi bóng tối chỉ mỉm cười. “Ta biết. Và ta sẽ không để ngươi
thoát thân đâu. Ngươi sẽ không bao giờ có thể khủng bố bất cứ thế giới nào được
nữa.”
“Ha! Chỉ giỏi to mồm!” Zarc cười nhạo. “Điều duy nhất mà ngươi có thể
làm bây giờ là tấn công bằng Dark Magician! Nếu ngươi chọn tấn công ta, ngươi sẽ
không thể cứu được Sakaki Yuya nữa! Hắn sẽ cùng chết với ta! Và nếu như ngươi tấn
công Odd-Eyes bằng Dark Magician Girl, Dark Magic Twin Burst của ngươi sẽ mất
đi hiệu lực!”
“Ta biết điều đó. Vì thế nên… Dark Magician Girl, tấn công Supreme King
Dragon Odd-Eyes!”
“HẢ????!!!”
Lần này thì không chỉ Zarc, mà tất cả mọi người đều cùng kêu lên một lượt.
Ngoại trừ Yusei và Yugi. Vị Vua Trò chơi mỉm cười.
“Yusei, cậu có nghĩ giờ là lúc để kích hoạt lá bài cạm bẫy cuối cùng đó
không?”
Chàng giáo sư trẻ tuổi trả lời với một nụ cười.
“Lá bài cạm bẫy cuối cùng, Enduring Soul, khởi động! Nếu một quái thú ở
thế tấn công của bọn ta bị tiêu diệt trong chiến đấu, nó sẽ không bị tiêu diệt,
nhưng nó sẽ mất đi 800 điểm tấn công sau khi tính toán thiệt hại!”
“Vậy là…” Gongenzaka nói, “Dark Magician Girl sẽ có thể tiêu diệt được
Odd-Eyes…”
“… mà không bị tiêu diệt trong trận đấu đó…” Edo tiếp lời.
“… và anh Yugi vẫn sẽ còn lại Dark Magician với toàn bộ sức mạnh để tiêu
diệt Zarc!” Reiji kết thúc. “Chúng ta được cứu rồi!”
“Tiến lên, Dark Magician Girl! BLACK BURNING ATTACK!”
Năng lượng bắt đầu hội tụ ở đầu gậy của Dark Magician Girl. Cùng lúc đó,
linh hồn của Archfiend of Gilfer túm lấy Supreme King Dragon Odd-Eyes từ phía
sau, giảm đi sức tấn công của nó. Và với một tiếng thét chiến thắng, khối cầu
ma pháp màu hồng và tím phóng ra, tiêu diệt con rồng đã bị suy yếu.
“Ự…”
Và ngay lập tức, chiếc vòng cuối cùng – chiếc vòng của Yuzu – trên cánh
tay Reira bắt đầu tỏa sáng.
“Yuya!” Crow gọi.
“Trở lại với chúng tôi nào, Yuya!” Shun thét, đấm tay vào không khí.
“Mọi người đang đợi cậu đấy, Yuya!” Gongenzaka cũng hét.
“YUYA!!!!”
Cám ơn, tất cả…
Ánh sáng tắt, và cậu bé có tên Sakaki Yuya một lần nữa lại xuất hiện trước
mặt mọi người.
“Tôi trở lại rồi đây, mọi người…”
“Mọi người ơi! Nhìn Zarc kìa!”
Tiếng hét của Sora kéo tất cả trở lại vấn đề trước mắt.
Zarc trông không còn giống Yuya nữa. Thực ra thì, trông hắn có vẻ cũng
chẳng còn giống người nữa. Bây giờ, hắn chỉ còn là một bụm khói đen xì hình người
gắn vào đầu của Supreme King Z-ARC đang quằn quại gào rú trong đau đớn mà thôi.
“Vậy ra đây là chân thân của Zarc…” Reiji thì thầm. “Nếu chúng ta tiêu
diệt được thứ này, Zarc sẽ không thể trở lại được nữa, không bao giờ!”
“Không…! Các ngươi không thể làm
thế này được! Các ngươi không thể làm thế này với ta được! Ta là Zarc! Ta là thần
thánh! Các ngươi không có quyền làm thế này với ta!!!”
“Ngươi vẫn chưa hiểu, phải không?” Lần này, Yuya là người lên tiếng. “Bất
kể ngươi có hùng mạnh thế nào, thế giới này cũng không cần đến ngươi. Không ai
cần đến một vị thần coi hủy diệt vô lối là ‘vui vẻ’ hay ‘giải trí’, và chắc chắn
là chẳng ai cần đến một kẻ nghĩ đến điều đó với cái đầu ích kỷ và hèn nhát như
ngươi!”
“Đúng thế,” vị Pharaoh vô danh, đứng cạnh Yuya, gật đầu đồng tình. “Và
đó là lý do vì sao ngươi phải biến đi, ngay lập tức! Dark Magician, Dark
Magician Girl, chuẩn bị!”
“Không… không… dừng lại… đừng làm
thế… DỪNG LẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠIIIIIIIIIIIII!!!!!!!!!”
“Black!”
“Twin!”
“BURST!!!”
(LP Zarc: 0)
*****
Các bài thủ giờ đang đứng trên nóc một tòa nhà ở Thứ nguyên Cơ bản, giờ
được gọi tên là Thứ nguyên Pendulum sau khi bốn thứ nguyên được tách khỏi
Arc-V. Mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy tất cả người thân của mình ở thế
giới mới, an toàn và khỏe mạnh. Điều đó có nghĩa là những gì Giáo sư Akaba nói
lúc trước đều là sự thật; tất cả mọi người bị hóa bài ở bốn Thứ nguyên đều đã
được hồi sinh lại như trước, mặc dù là ở các thứ nguyên mới được tái tạo thay
vì Thứ nguyên Khởi đầu như ông đã dự định.
“Vậy… có lẽ đây là lúc để chào tạm biệt rồi.”
Cuối cùng, Reiji là người mở lời trước. Anh giơ tay ra, và Yugi nắm lấy
nó với một cái bắt tay nhiệt thành. “Cám ơn các vị vì đã giúp chúng tôi đánh bại
Zarc.”
“Không có gì,” vị Vua Trò chơi lắc đầu. “Làm sao chúng tôi có thể để cho
một kẻ như Zarc hủy diệt vũ trụ được chứ?”
“Vậy… chuyện gì sẽ xảy ra với chúng tôi bây giờ đây?”
Mọi người quay về phía Yuya, người đang cầm trên tay Odd-Eyes Pendulum
Dragon với một gương mặt não nề đau đớn.
“Tôi cứ tưởng là với kỹ năng chơi bài của mình, tôi có thể mang lại nụ
cười cho nhân loại… nhưng hóa ra lá bài của tôi lại chỉ là công cụ của một thằng
điên muốn hủy diệt thế giới… Và bản thân tôi cũng chỉ là một phần của tên điên
đó mà thôi… Làm sao tôi có thể tự xưng là một nhà giải trí bây giờ?”
“Yuya…”
Yugi im lặng trong mấy giây. Rồi, cậu nói.
“Em có biết nguồn gốc của Duel Monsters là gì không, Yuya?”
Cậu bé chớp mắt. “Hmm?”
“Ở Ai Cập cổ đại, Duel Monsters được tạo ra như một hình thức để thẩm
tra linh hồn của con người. Con quái vật trong trái tim của họ phản ánh tính
cách của chủ nhân nó; nói ngắn gọn lại, cách một bài thủ chơi bài thể hiện rằng
họ là người tốt hay kẻ xấu. Đó là điều mà người sáng tạo ra trò chơi này,
Pegasus J. Crawford, đã nói với tôi. Nhưng cá nhân tôi thì nghĩ rằng, cho dù nó
có là gì đi nữa, thì về bản chất, Duel Monsters vẫn chỉ là một trò chơi mà
thôi. Và trò chơi được tạo ra là để cho con người tận hưởng, để tạo ra niềm vui
cho họ. Em cũng tin tưởng vào điều đó, phải không, Sakaki Yuya? Vậy nên hãy làm
theo những gì mà trái tim mình mách bảo, cố gắng hết sức mình để mang lại niềm
vui cho mọi người, và quan trọng nhất là, cho cả bản thân em nữa.”
Rồi cậu nhìn lên bầu trời, giờ đã hoàn toàn hình thành đầy đủ và giờ
đang ngả sang ráng đỏ của hoàng hôn. “Pegasus nói với tôi rằng con quái vật
càng xấu xí, càng khủng khiếp bao nhiêu thì chủ nhân của nó càng độc ác bấy
nhiêu, nhưng tôi không đồng ý. Những lá bài bản thân chúng không ác; chỉ có
cách mà bài thủ sử dụng chúng khiến cho chúng tốt hay xấu mà thôi. Odd-Eyes
Pendulum Dragon đã là chiến hữu của em từ lâu rồi, và đã mang lại niềm vui cho
bao người; em nên tiếp tục đặt niềm tin vào nó, và chứng tỏ cho mọi người thấy
rằng mặc dù em là chủ nhân của nó, nhưng em không phải là một kẻ như Zarc. Em
là Sakaki Yuya, bài thủ giải trí, người luôn cố gắng mang lại nụ cười cho nhân
loại, và em có thể bảo vệ nụ cười của họ với con rồng của mình chứ không hủy diệt
nó. Hãy lựa chọn con đường của chính mình, và làm sao để không bao giờ phải hối
hận vì đã lựa chọn nó.”
Và đúng lúc này, cơ thể Yugi bắt đầu phát sáng. Không chỉ có mình cậu; cả
ba bài thủ huyền thoại kia cũng đang tỏa sáng giống y như vậy.
“Có vẻ đã đến lúc chúng tôi phải đi rồi,” Judai nói, và ba người còn lại
gật đầu đồng tình.
“Liệu… chúng em có thể gặp lại các anh lần nữa không?” Yuto hỏi một cách
dè dặt. Yusei mỉm cười đáp lại.
“Ai biết được? Có thể vào một ngày nào đó, nếu như định mệnh cho chúng
ta một cơ hội thì sao.”
Rồi anh vặn tay ga, và chiếc D-Wheel màu đỏ bay vọt lên trời, hướng về
phía mặt trời đỏ rực trước khi biến mất trong một ánh chớp sáng.
“Hãy nhớ, đừng bao giờ quên cười nhé, mọi người!” Judai giơ ngón cái về
phía họ, và nhảy xuống khỏi tòa nhà trước khi cũng biến mất với một ánh chớp
sáng.
“Và đừng bao giờ mất hy vọng vào tương lai!” Yuma nháy mắt, và cũng biến
mất trong ánh sáng khi cậu nhảy về phía ánh mặt trời.
Cuối cùng, Yugi nắm lấy tay Yuya.
“Bất cứ khi nào em bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, hãy nhớ đến trận đấu
ngày hôm nay và cười lên nhé. Em vẫn còn con đường phải đi, và luôn luôn có những
người quan tâm đến em, sẵn sàng giúp đỡ em. Hiểu không?”
Yuya gật đầu. “Em hiểu.”
Và vị Vua Trò chơi cũng biến mất với một ánh chớp sáng. Sân thượng bây
giờ chỉ còn lại đội Lancers, bốn cậu bé từng là hóa thân của Zarc và Akaba Leo.
Suốt một lúc lâu, không ai nói với nhau câu nào cả. Rồi Yuri khịt mũi và
quay lưng bước đi.
“Đứng lại đó, Yuri!” Yugo là người đầu tiên phát hiện ra điều đó. “Ngươi
tưởng bọn ta để cho ngươi đi dễ thế sao?”
Gã bài thủ sử dụng Fusion chỉ khịt mũi khó chịu.
“Thì sao? Muốn đánh nhau với ta à? Ta có thể đánh với tất cả các ngươi
luôn nếu muốn.”
“Đừng có ngạo mạn!” Sawatari chỉ vào mặt hắn. “Hai hay ba người một lúc
là một chuyện, nhưng ở đây là tất cả chúng ta! Ngươi thực sự nghĩ là ngươi có
cơ hội nào à?”
“Á à? Muốn thử chứ gì?” Yuri cười khinh bỉ, và khởi động Duel Disk.
Sawatari bước giật lui một bước không chủ đích.
“Mọi người, dừng lại đi. Để cậu ta đi đi.”
Sawatari quay phắt lại phía Yuya, người vừa mới nói lên câu đó.
“Cậu đang nói cái quái gì thế?” cậu công tử nhà giàu kêu lên. “Hắn chính
là kẻ đã hóa bài một nửa số người trong cuộc Chiến tranh Thứ nguyên đấy! Hắn
cũng biến chính bố cậu thành bài nữa! Làm sao cậu có thể nghĩ đến việc thả cho
hắn đi được chứ?”
Không phải chỉ có Sawatari. Tất cả mọi người đều đang nhìn Yuya như thể
cậu vừa mới mọc thêm một cái đầu.
Yuya lúng túng trước ánh mắt của mọi người đều đang chĩa vào mình.
“Tớ thực sự không biết,” cuối cùng, cậu trả lời thành thật. “Chỉ là… khi
tớ hấp thụ hắn và biến thành Zarc, tớ có nhìn được thấy những gì diễn ra trong
đầu hắn. Tớ… tớ không biết nữa, nhưng tớ có cảm giác là hắn không đến nỗi không
thể cứu chữa được. Vậy nên…”
“Cậu nói thì dễ lắm,” Yuto cau có. “Nếu như hắn lại đi gây loạn khắp các
thứ nguyên nữa thì sao?”
“Thì tớ… không, chúng ta sẽ
ngăn hắn lại,” Yuya trả lời tự tin. “Chúng ta đã từng ngăn được hắn một lần rồi,
vậy thì hoàn toàn có thể làm lại lần thứ hai, thứ ba, phải không?”
Chẳng ai nói được câu gì để đáp lại câu trả lời đó. Rồi, sau vài giây,
Reiji thở dài.
“Thôi được. Lần này chúng ta sẽ để cho hắn đi. Nhưng nếu có chuyện gì xảy
ra thì cậu phải chịu trách nhiệm đấy nhé, hiểu chưa?”
Yuya gật đầu. Rồi, cậu quay về phía Yuri.
“Ê Yuri! Ngươi đã nghe mọi người nói gì rồi đó nhé! Kể từ giờ trở đi, đừng
có đi loanh quanh quấy rầy người khác nữa, nếu không bọn ta sẽ đến tìm ngươi
tính sổ đấy! Nhưng ta biết là ngươi không phải như vậy đâu, phải không?”
Gã bài thủ sử dụng Fusion chỉ đáp lại cậu bằng một cái nhìn cau có, và rồi
bấm vài nút trên Duel Disk, hắn biến mất trong một luồng sáng màu tím, nhưng
không quên ném lại cho Yuya và mọi người một cái hừ mũi khó chịu.
Reiji quay lại Leo. “Giờ cha tính thế nào đây?”
Vị giáo sư thở dài. “Ta… cũng không biết nữa. Nhưng ta nghĩ… nếu như mọi
người cho phép… ta sẽ cố gắng hết sức có thể để tìm cách mang bốn cô bé đó trở
về. Giờ ta đã hiểu rằng mình đã sai lầm khi cố gắng ghép chúng lại với nhau mà
thậm chí còn chẳng thèm quan tâm là chúng nghĩ gì; ta thậm chí còn chẳng coi
chúng là con người nữa. Làm được điều này là cách duy nhất để ta chuộc lại tội
lỗi của mình. Rồi sau đó… mọi người muốn làm gì ta thì làm; ta sẽ nhận hết
không thắc mắc gì cả.”
Sự im lặng một lần nữa bao trùm cả sân thượng. Rồi, rất đáng ngạc nhiên,
Yuto là người lên tiếng đầu tiên.
“Ông có chắc là có thể làm được điều đó không?”
Leo gật đầu. “Ta khá chắc là có thể làm được. Đằng nào thì, linh hồn của
bốn cô bé đó đều đã tập hợp trong Reira thành Ray rồi; ta chắc chắn là sẽ có
cách để đảo ngược lại quá trình đó. Và ta biết Ray sẽ đồng ý với ta về điều
này, phải không, con gái ta?” ông nhìn Reira, và cô bé mỉm cười đồng tình.
“Vậy thì tôi tin tưởng vào ông đấy,” Yuto gật đầu, và giơ tay ra. Leo nắm
lấy bàn tay đang giơ ra trước mặt một cách nhẹ nhõm.
“Còn mọi người thì sao?”
“Hừm,” Shun chỉ còn biết cười nhẹ đầu hàng. “Nếu như Yuto đã đồng ý, thì
có lẽ ta cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải tin tưởng vào ngươi.
Nhưng…”
Cậu tiến lại gần, và tặng cho Giáo sư Akaba một cú đấm như trời giáng
vào bụng. Ông già sụm xuống đất, hai tay ôm chặt lấy bụng đau đớn.
“Cú đó là cho những gì ngươi đã làm với Thứ nguyên Xyz đấy, đồ khốn.”
“Vậy là khá nhất cho cha rồi đấy,” Reiji liếc cha mình và nói. Leo thở
dài, nhưng vẫn cười.
“Ừ… Nhưng giờ thì ta có thể chắc chắn, chừng nào chúng ta còn những cậu
nhóc này, chúng ta sẽ không bao giờ phải đối mặt với những hiểm họa như Zarc nữa.”
*****
Vài tháng sau…
Yuya đang ngồi duyệt lại hộp thư của mình trên Duel Disk. Đa số những bức
thư này đều là những lời mời tham dự các giải đấu chuyên nghiệp và bán chuyên
nghiệp, lời mời tham dự những đội tuyển Duel Monsters nổi tiếng, nhưng cậu chẳng
có hứng thú gì với chúng cả. Giờ đây, khi con đường giữa bốn Thứ nguyên đã được
khai thông, cơ hội của cậu để truyền bá style giải trí của mình đến các Thứ
nguyên ngày càng được mở rộng.
Dạo này cậu cũng gặp Yuto và Yugo thường xuyên hơn, và cả hai đều đang dốc
hết sức mình để xây dựng lại hai Thứ nguyên Synchro và Xyz tốt đẹp hơn sau cuộc
chiến. Chỉ có Yuri là vẫn bặt vô âm tín; suốt từ khi chia tay đến giờ cậu chưa
nghe thấy tin tức gì của gã bài thủ sử dụng Fusion cả…
Rồi một thứ khiến cho cậu chú ý.
“Hmm? Thư thách đấu à?”
*****
Ngày thách đấu cuối cùng cũng tới, và giờ Yuya đang đứng trên Sân vận động
Trung tâm Thứ nguyên Pendulum cùng Yuto và Yugo.
“Cậu nghĩ đây là chuyện gì?” Yugo thắc mắc. Yuto nhún vai.
“Ai biết được. Nhưng việc cả ba chúng ta đều được gửi cùng một thư thách
đấu có nghĩa là kẻ thách đấu này chắc chắn phải biết tất cả chúng ta rồi.”
“Ừ,” Yuya gật đầu đồng ý. “Không biết đó là kẻ nào nhỉ…”
Đột nhiên, từ phía bên kia sân vận động, một cái bóng mặc áo choàng xuất
hiện trong một làn khói. Ba cậu bé quay phắt lại; ánh mắt họ ngay lập tức tập
trung vào nhân vật mới xuất hiện đầy nghi ngờ.
“Ngươi là kẻ nào?” Yugo hỏi, chỉ tay về phía cái bóng khoác áo trùm kín.
“Ngươi chính là kẻ thách đấu với bọn ta, phải không?”
Kẻ mới đến trả lời Yugo với một tràng cười. “Trời, Yuu-go, mới có vài
tháng mà ngươi đã quên mất ta rồi à?”
Ba cậu bé, cũng như tất cả mọi người đã biết giọng nói đó, đều không hẹn
mà hớp hơi. “Ngươi là…”
Kẻ mới đến lột bỏ áo choàng. Đứng ở đầu kia sân vận động là Yuri, nhưng
trông hắn không còn gì giống với thằng điên thích giết người mà họ từng biết
trước đây nữa. Thực ra thì, vì một lý do gì đó mà trông hắn hoàn toàn… bình thường,
nếu không tính bộ tóc màu tím ngắt.
“Trong những ngày tháng du hành xuyên các thứ nguyên, ta đã suy nghĩ rất
nhiều về lý do mà ta thua ngươi, Sakaki Yuya,” hắn chỉ về phía Yuya. “Lời nói của
Vua Trò chơi thực sự đã chạm đến tâm can ta, và ta muốn biết cảm giác mang lại
niềm vui cho mọi người là như thế nào. Và thông qua nhiều nghiên cứu và luyện tập,
ta đã tạo ra style giải trí của riêng bản thân mình! Vậy nên giờ đây, ta thách
đấu với ngươi, Sakaki Yuya, với tư cách một bài thủ giải trí! Hãy xem thử style
giải trí của ngươi hay của ta là hay hơn nào!”
Tất cả mọi người đều sửng sốt trước tuyên bố của Yuri. Yuri, kẻ điên loạn
đã khủng bố cả Academia và tất cả mọi thứ nguyên mà hắn từng đi qua, giờ lại là
bài thủ giải trí à? Cái ý tưởng đó vừa sai trái lại vừa gây tò mò.
Kể cả Yuya cũng bị sốc. Nhưng cái giây phút đó qua liền, và cậu mỉm cười
khi khởi động Duel Disk.
“Vậy thì chúng ta phải thử điều đó với một trận đấu, nhỉ?”
“Đừng quên cả chúng ta nữa!” Yugo cũng lên tiếng đầy phấn khích khi khởi
động chiếc Duel Disk màu xanh của mình. “Lời thách đấu là cho tất cả chúng ta,
chứ đâu phải chỉ cho mình cậu, Yuya!”
“Đúng thế,” Yuto cũng mỉm cười, và Duel Disk của chính cậu cũng bật
sáng. “Tớ cũng muốn xem loại ‘giải trí’ nào mà hắn định mang lại cho chúng ta
đây.”
“ỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒ!!! MỘT TRẬN ĐẤU GIẢI
TRÍ BỐN NGƯỜI ĐƯỢC THỂ HIỆN BỞI CHỦ NHÂN CỦA TỨ THIÊN LONG!” Từ những chiếc loa gắn trên khán đài, giọng của
MC phát ra, vang vọng trong không khí. “VÀ
YURI, TỪNG ĐƯỢC GỌI LÀ ÔNG KẸ CỦA CÁC THỨ NGUYÊN, VỪA MỚI TUYÊN BỐ MỘT ĐIỀU TƯỞNG
CHỪNG NHƯ KHÔNG THỂ! CẬU TA ĐỊNH CHO CHÚNG TA XEM GÌ ĐÂY?!”
*****
Cùng lúc đó…
Akaba Leo đang dốc hết mọi nỗ lực vào công việc của mình. Cho đến giờ,
ông đã tìm ra được một giả thuyết về việc làm thế nào để hồi sinh bốn cô bé mà
không gây thêm tổn hại gì cho các Thứ nguyên. Nhưng ông vẫn chưa tìm ra được một
kết quả nào chấp nhận được cả.
Kể cả như vậy, ông vẫn không đầu hàng. Ông vẫn tiếp tục cố gắng hơn nữa,
ngày này qua ngày khác, vì đó là điều mà ông cần phải làm…
Đột nhiên cỗ máy mà ông đang làm việc phát ra báo động. Và hai mắt vị
Giáo sư nở lớn.
“Cái… Phản ứng này là gì…?!”
*****
Sân vận động đột nhiên bừng sáng khi bốn tia sáng với bốn màu khác nhau giáng
xuống từ trên không.
“Chuyện quái gì thế này…?!”
“Có phải đây là thứ gì trong cái thứ ngươi gọi là giải trí không, đồ khốn?”
Yugo hét vào màn ánh sáng chói mắt trước mặt cậu.
“Cái tên đó mà giải trí ấy hả? Không thể tin nổi là tớ còn sống mà nghe
được ai nói câu đó vào mặt tớ đấy nha.”
“Đợi đã…” Ánh mắt Yugo và Yuya mở bừng lên trong kinh ngạc. “Giọng nói
đó là…”
Ánh sáng tắt, và Hiiragi Shuzo ở trên khán đài bật khóc nức nở.
Nhìn Yuya, Yuzu nở nụ cười tươi nhất từng thấy trên môi cô bé.
“Chúng tớ về rồi đây.”
Yuya chào mừng cô bé với cùng một nụ cười. “Chào mừng cậu trở lại, Yuzu.”
Không khí lãng mạn bị phá vỡ không thương tiếc bởi Rin, người chọn đúng
lúc này để lên giọng.
“Ái chà, đang đấu bài hả? Đừng có nghĩ có thể loại bọn này ra ngoài cuộc
chơi nha! Lên nào, chị em!”
“Đợi đã, nhưng không phải mấy cậu vừa…” Yuto lắp bắp, nhưng bạn gái của
cậu, Ruri, không để cho cậu nói được hết câu. Cô kéo cậu vào lòng mình.
“Ý tưởng tuyệt vời! Đấu đôi luôn nhé! Tớ và Yuto sẽ là một đội!”
“Ơ ơ… này… bọn tôi không được có ý kiến gì à?”
Nghe một kẻ như Yuri phải lắp
bắp như vậy đúng là tức cười. Serena cười toét miệng, rồi giơ tay túm lấy tai hắn.
“Không. Và vì mọi người đều đã có đôi có cặp cả rồi, nên ta đành phải
chơi với ngươi vậy. Mà cho ngươi biết, ta vẫn ghét ngươi đấy nhé.”
“ỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒỒ!!! MỘT TRẬN
ĐẤU TÁM NGƯỜI, KHÔNG, MỘT TRẬN ĐẤU ĐÔI BỐN NGƯỜI MỚI ĐÚNG! ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU TIÊN
TRONG LỊCH SỬ MỘT TRẬN ĐẤU NHƯ THẾ NÀY DIỄN RA! LIỆU NHỮNG BÀI THỦ NÀY SẼ MANG
LẠI CHO CHÚNG TA NHỮNG GÌ ĐÂY??!!!”
Đúng rồi… giờ cô ấy đã trở lại,
mình không còn phải lo lắng về bất cứ điều gì nữa…
Yuya nhìn Yuzu, và cô bé mỉm cười.
“Các bài thủ say mê chiến đấu…”
Từ bên kia sân đấu, Yuto và Ruri, tay trong tay. “Đạp lên mặt đất, bay
trong không khí cùng với quái thú!”
“Xuyên qua sân đấu!” Lần này là Yugo và Rin. “Sự tiến hóa mới nhất và vĩ
đại nhất của Duel Monsters!”
Yuri và Serena, thật đáng ngạc nhiên, cùng chia sẻ một nụ cười. “Action…”
“DUEL!”
*****
Vậy là bản dịch tiếng Việt của Beyond History and Dimensions đã kết thúc ở đây! Ở bản gốc, ad đã hơi lỗi một tí khi sắp xếp thứ tự tấn công của các quái thú chưa được hợp lý lắm, nên bây giờ ở bản dịch này đã có sự thay đổi sao cho hợp lý rồi, nên các bạn đã từng đọc bản tiếng Anh sẽ thấy có đôi chút khác biệt nha!
Một câu hỏi cho các bạn nè: Các bạn cảm nhận như thế nào khi đọc xong toàn bộ câu chuyện này? So với ending canon của Arc-V thì bản nào theo các bạn hay hơn? Cho ad xin ý kiến của các bạn sau khi đọc xong toàn bộ câu chuyện nhé!